"Vé xe..." Trần Tuấn Nam nhìn chằm chằm vào cuốn sổ ghi đề khó trên tay đối phương, chần chừ hồi lâu: "Lão Tề và cái 'vé xe' này có liên quan gì với nhau không?"
"Có." Nhân Xà gật đầu, nhưng một giây sau đã đổi giọng: "Có lẽ là có."
"Được thôi..." Trần Tuấn Nam nghe vậy bèn gật gù: "Nếu đã thế, ta đành miễn cưỡng giúp ngươi một lần."
Nhân Xà trừng mắt nhìn Trần Tuấn Nam, vặn lại: "Ngươi ăn nói cho đàng hoàng, thế nào gọi là 'miễn cưỡng giúp ta'?"




